cảm giác không thoải mái. tại sao cứphải nhớ dai chứ? tội cái mắt mỗi lần uất lên suy nghĩ có không thể ngừng lại đó là mình là ng thừa, cái gì cũng bị thừa ngay từ đầu mà không biết cứ bị ngu xuẩn ấy. buồn ấy. đã bảo là kệ đi nghĩ nhiều hại cho mình thôi. nhưng không thể làm trái cảm xúc trong đầu. mình bị dồ à?sao c dám làm sai lời đã hứa, mỗi lần ở cạnh c là lại có cảm giác phản bội ấy. v k biết ngta nghĩ phản bội là ntn. nhưng phản bội đối với v là nói dối là lừa dối tình cảm.
c có lời giải thích hay giải quyết cái gì cho ra nhẽ không hay xua đi cho v nguôi rồi lại ngựa quen đường ấy.
c có dám làm điều gì vì v để v tin c không? để v trả lời hộ: c không dám mạo hiểm cái gì vì 1 ng thừa như v đâu.
chắc c nghĩ v cũng nhút nhát k dám làm gì để c tin v. Nhưng sai nhớ!
mỗi lần nói tới chuyện của c là c lại nói lảng sang những thứ linh tinh khác. sao phải thế hả c? mình làm mình không dám nhận?. nói chung là c làm v buồn trc, xong cta buồn cùng nhau haaaaaaaaaaaaaa

0 nhận xét:
Đăng nhận xét